Đêm khuya, Cúc Nghĩa trở về đại doanh mà trong lòng vẫn còn sợ hãi không thôi.
Hắn cả đời chinh chiến sa trường, trải qua vô số trận mạc, nhưng hiếm khi gặp phải đội quân nào quái đản như thế. Năm viên tướng ư?
Không đúng, lẽ ra chỉ có một người mới phải. Hơn nữa, đám kia dường như chỉ là một lũ tàn binh bại tướng, già yếu ốm đau, địa vị trong quân chưa chắc đã cao. Nếu không, cớ sao lại đơn thương độc mã dẫn theo ít người như vậy đến tập kích doanh trại?
Khoan đã, bọn chúng đến để dò xét cái gì? Không rõ nữa, hình như chỉ cốt để ngó qua một cái. Nhưng nhìn cái gì chứ? Doanh trại của ta đâu có đặt ở vị trí lộ liễu.




